Chuyên Gia Giải Mã Giấc Mơ Ở Giới Giải Trí (Full)

Thiên Quan Song Hiệp (Full)

Thien Quan Song Hiep (Full)




  1. Tác giả: Trịnh Phong
  2. Thể loại: Kiếm Hiệp
  3. Định dạng: EPUB, PRC PDF
  4. Tình trạng: Đã hoàn thành
  5. Ebook reader: Click

Giới thiệu truyện:

"Thiên Quan Song Hiệp" chính là hai thanh niên đều vì những sự mất mát mà đi lên con đường chính nghĩa trong giang hồ.Tất cả mọi thứ vẫn là sự bí ẩn đằng sau thế lực nào đó...

Chàng thiếu niên Triệu Quan tuấn tú gặp phải thảm họa nhà tan cửa nát, dựa vào độc thuật được mẫu thân truyền thụ cùng đao pháp của Lãng Tử Thành Đạt mà trở thành môn chủ Bách Hoa môn, sau đó trở thành nhân vật trọng yếu của Thiên hạ đệ nhất đại bang Thanh Bang, xông pha giang hồ điều tra kẻ thù.

Lăng Hạo Thiên dù là con nhà thế gia Y Hiệp nhưng tính tính ham chơi, khi biết huynh trưởng đính hôn với người bạn gái thanh mai trúc mã Trịnh Bảo An liền đau lòng xuống núi, gặp vô số kỳ duyên, hành hiệp trượng nghĩa, trở thành vì sao mới trong võ lâm, vô tình đắc tội với lãnh tụ chính đạo, trở thành mũi dùi cho nhiều kẻ nhắm vào.

Hai thiếu niên cùng sát cánh bên nhau, từng bước tra ra chân tướng…

..........

Hoa lạt cánh hồng, hạnh xanh nở,

Mùa én bay ra,

Nước biếc ở quanh nhà.

Tơ liễu trên cành phơ phất gió,

Chân trời đâu chẳng non rờn cỏ.

Trong tường chơi đu ngoài lối ngõ,

Ngoài: khách lại qua,

Trong: mỹ nhân cười rộ.

Cười dần lắng đi, tiếng dần nhỏ,

Vô tình khiến khách đa tình khổ.

Điệp luyến hoa (Tô Thức) [Nguyễn Xuân Tảo dịch]

Đầu xuân trên đất bắc, khí lạnh đã tan, trời ấm và sáng sủa. Trong kinh thành, hoa nở rộ khắp nơi, muôn tía nghìn hồng.

Đó là năm thứ mười lăm đời Gia Tĩnh nhà Đại Minh, Thế Tông hoàng đế đương tuổi sung sức, thân thể tráng kiện, chuyên tâm lo việc triều chính, đất nước yên bình, dân chúng an vui.

Buổi chiều hôm ấy, ở phía nam kinh sư, trong sân một toà nhà bề thế tường cao vang lên tiếng cười lảnh lót của trẻ con. Hai đứa bé gái đang chơi đu dưới giàn hoa ở góc hậu viện, tiếng cười như chuông ngân vang vọng trong khoảnh sân xinh đẹp. Đứa lớn lối mười một mười hai tuổi, mặc áo nịt thêu và tấm váy màu hoàng yến, đứa nhỏ khoảng bảy tám tuổi, vận áo ngắn dệt cẩm với cổ tay áo viền xanh và chiếc quần bằng đoạn lam cùng một đôi hài hoa mẫu đơn, tóc chải thành hai bím, má in đôi lúm đồng tiền, trông rất thanh tú. Hai đứa phục sức hoa lệ, rõ ra thiên kim tiểu thư nhà giàu. Đứa nhỏ tên là Hàm Nhi, con một của chủ nhà – Đại học sĩ Chu Minh Đạo. Đứa lớn tên Lý Linh Linh, là chị họ của Hàm Nhi.

Lại nói hai đứa đang chơi đánh đu ở sân sau, mãi cũng cảm thấy chán, Lý Linh Linh gợi ý:

- Hàm Nhi, bọn mình chơi ú tim nhé?

Hàm Nhi vỗ tay khen phải, rồi tự bịt mắt nói:

- Biểu tỷ trốn trước đi, muội sẽ đi tìm tỷ. Mau đi mau đi, muội đếm tới mười là sẽ bắt tỷ đó.

Linh Linh cười bảo:

- Hê! Đếm chậm thôi!

Cô bé nhảy xuống khỏi xích đu, co chân chạy ra sân rộng.

Hàm Nhi ngồi đung đưa trên ghế đu, vừa bưng mắt vừa đếm thật to từ một đến mười, xong buông tay cười:

- Muội tìm tỷ đây!

Vừa mở mắt ra, cô bé đã thấy một người đàn ông áo đen đứng sừng sững trước mặt mình, cách chừng năm sáu thước mà thôi.

Hàm Nhi kinh hãi, miệng há hốc, không thốt được tiếng nào. Đó là một hán tử cao gầy, một tay cầm thanh kiếm rung rung, một tay ôm ngực, ho sù sụ xong ộc ra một ngụm máu. Y lảo đảo ngã xuống đất, đè vỡ hai bồn hoa dưới giàn, vẫn xoa ngực và ho khùng khục. Hàm Nhi lúc này mới nhận ra người đó bị thương lỗ chỗ, tấm áo đen đẫm ướt, vết thương ở vai và đùi vẫn đang rỉ máu. Một tiểu thư nghìn vàng bé bỏng đã bao giờ gặp phải cảnh ấy? Cô bé ngồi chết trân trên ghế đu, không nói được lời nào.

Đúng lúc đó, trên đầu tường xuất hiện ba bóng người, một trong bọn thét:

- Đằng này!

Ba người nhảy ào xuống, vây quanh người áo đen, chĩa vũ khí vào y. Ba người mặc cẩm y màu vàng, Hàm Nhi nhận ra đó là sắc phục của thị vệ hoàng gia.

Một người nói:

- Ngươi tưởng ẩn vào phủ đệ của Chu Đại học sĩ thì bọn ta không dám đuổi theo sao?

Một tên béo nói:

- Mau giao thứ đó ra đây! Nể tình huynh đệ bấy nay, ta sẽ tha mạng cho ngươi.

Người áo đen cười nhạt:

- Ai là huynh đệ với ngươi? Cái đồ tham tàn vô sỉ như ngươi, Trịnh Hàn Khanh ta chưa bao giờ để vào mắt!

Những múi thịt ngồn ngộn trên mặt người béo căng ra, hắn huơ đao chém vào đùi hắc y nhân. Trịnh Hàn Khanh nằm dưới đất, không còn cả sức mà bò, đành phó mặc cho người ta đánh giết.

Tên béo chưa chém được đao xuống, bất đồ thét lên be be, giật lùi lại, giơ tay bịt lên má trái, qua các kẽ tay thấy máu tươi chảy ra. Hắn chửi:

- Đồ chó, gớm thật!

Thì ra không hiểu bằng cách nào, Trịnh Hàn Khanh đã chém kiếm vào mặt hắn. Hai người kia đồng bật lên thoá mạ, đao kiếm nhất tề chặt xuống đầu người áo đen.

Họ Trịnh không mảy may chống đỡ, chỉ bảo:

- Vật đó không ở trên mình ta đâu!

Đao kiếm cùng dừng lại giữa lưng chừng. Người bên trái hỏi:

- Ngươi giấu nó ở đâu?

Người kia chêm:

- Thằng này giảo hoạt quá, bắt sống về, giao cho Hồng đại tổng quản thẩm vấn là được.

Hắc y nhân lắc đầu, nói giọng thê thảm:

- Vương huynh, huynh bắt ta về giao cho sai nha, công tư rõ ràng, ta không trách gì. Nhưng huynh có biết vật ta lấy đi là vật gì không?

Người họ Vương hơi ngần ngừ:

- Ta không rõ. Ta chỉ biết ngươi lấy cắp một thứ quan trọng trong cung.

Trịnh Hàn Khanh lại hỏi:

- Hồng Tổng quản không nói cho huynh biết ư?

- Không, họ Vương đáp.

Người áo đen từ tốn tiếp:

- Ông ta không kể rõ vì đó vốn là thứ ông ta lấy trộm trong cung. Không tiện bộc bạch cho người ngoài mới phái bọn thân tín các huynh đi, bí mật đuổi theo lấy lại. Nếu các huynh biết vật ta lấy là vật gì, Hồng tổng quản sẽ giết các huynh bịt miệng. Vì vậy ta khuyên hai huynh, đừng nên nhìn thấy vật ấy thì tốt hơn.

Họ Vương hừ mũi:

- Ta đối với Hồng tổng quản một dạ trung thành. Ai mà tin được miệng lưỡi quỷ quyệt của ngươi! Ngươi là thị vệ hoàng cung mà giở trò đạo tặc, nay lại đặt điều nhơ bẩn. Thật vô liêm sỉ!...

Tải truyện về đọc tiếp nha các bạn! Link bên dưới 👇

DOWNLOAD: PRCPDFEPUB

Nhận xét