Chuyên Gia Giải Mã Giấc Mơ Ở Giới Giải Trí (Full)

Thiên Long Bát Bộ (Full)

Thien Long Bat Bo (Full)



  1. Tác giả: Kim Dung
  2. Thể loại: Kiếm Hiệp
  3. Định dạng: EPUB, PRC PDF, AZW3
  4. Tình trạng: Đã hoàn thành
  5. Ebook reader: Click

Giới thiệu truyện:

 - Thiên long bát bộ là một tiểu thuyết võ hiệp nổi tiếng của nhà văn Kim Dung.
Tác phẩm được bắt đầu được đăng trên tờ Minh báo ở Hồng Kông và Nam Dương thương báo ở Singapore vào ngày 3 tháng 9 năm 1963 đến ngày 27 tháng 5 năm 1966, liên tục trong 4 năm. Đây là tác phẩm viết với thời gian lâu nhất và cũng là tác phẩm dài nhất của Kim Dung (gần hai triệu chữ). Nội dung tác phẩm thấm đượm tinh thần Phật giáo mà Kim Dung vốn ngưỡng mộ, tiếng nói của Phật giáo trong tác phẩm vừa dịu dàng sâu lắng vừa thật hiển minh, quán xuyến từ đầu chí cuối tác phẩm.

Kim Dung đã chỉnh sửa lại truyện nhiều lần, lần gần nhất là vào năm 2006. Truyện có tổng cộng 50 hồi và có thể xem là tác phẩm đồ sộ nhất của Kim Dung.

Câu chuyện xoay quanh mối quan hệ phức tạp giữa nhiều nhân vật đến từ nhiều nước và môn phái khác nhau: Tiêu Phong, Đoàn Dự, Hư Trúc..., Kim Dung muốn nói đến mối quan hệ nhân - quả giữa chính bản thân các nhân vật với gia đình, xã hội, dân tộc, đất nước. Câu chuyện xảy ra vào thời Bắc Tống và cũng bao gồm các nước Đại Lý, Đại Liêu, Thổ Phồn và Tây Hạ.

Nếu xét về mặt thời gian, Thiên Long Bát Bộ để cập đến giai đoạn lịch sử trước bộ Xạ điêu tam bộ khúc (Anh hùng xạ điêu, Thần điêu hiệp lữ và Ỷ thiên đồ long ký). Có một số nhân vậy, đất nước sẽ được nhắc tới trong những bộ tiểu thuyết sau như: họ Đoàn, nước Đại Lý, Cái bang ...


Về nội dung, có thể đọc theo chiều dọc gồm câu chuyện của ba nhân vật nam chính là: Đoàn Dự, Kiều Phong và Hư Trúc.

Đoàn Dự

Đoàn Dự là một hoàng tử trẻ và vô tư tốt bụng của Vương quốc Đại Lý. Mặc dù có truyền thống lâu đời của việc thực hành của võ thuật trong gia đình hoàng gia, anh từ chối học võ thuật do ảnh hưởng của Phật giáo.

Khi bị cha bắt phải học võ thuật, anh bỏ nhà ra đi ngao du ngoạn thủy. Trớ trêu thay, anh vô tình học được 3 môn võ công thuộc hàng đệ nhất, mà trở thành một cao thủ võ lâm mà chính Đoàn Dự cũng không ngờ tới. Ngoài ra về nội công, do tình cờ nuốt phải một con cóc độc mà Đoàn Dự trở nên miễn dịch với các chất độc. 

Trong cuộc phiêu lưu của mình trên chốn giang hồ, Đoàn Dự lần lượt gặp một số thiếu nữ vô cùng đẹp và nảy sinh tình cảm nam nữ với họ. Lần lượt là Chung Linh, Mộc Uyển Thanh, rồi về sau là Vương Ngữ Yên. Tuy nhiên, thật trớ trêu khi lần lượt các cô gái này đều bộc lộ thân thế là chị em cùng cha khác mẹ với Đoàn Dự. Nguyên nhân là do khi còn trẻ, cha anh là người có tính lăng nhăng, đã quan hệ yêu đương với rất nhiều người phụ nữ đẹp trước đó.

Hai cô gái đầu tiên mà Đoàn Dự gặp gỡ là Chung Linh và Mộc Uyển Thanh. Đều là những cô gái có tình cảm thiết tha và không quản ngại hy sinh cả tính mạng vì Đoàn Dự.

Tuy nhiên, cô gái xinh đẹp tuyệt trần mà Đoàn Dự vô cùng si mê, ám ảnh chính là Vương Ngữ Yên. Lý do là cô có vẻ bề ngoài với một bức tượng của một người phụ nữ đẹp như tiên mà trước đó Đoàn Dự anh tình cờ gặp trong một hang động và học môn võ công Lăng ba vi bộ do thần tiên tỷ tỷ này ghi lại trong một pho sách.

Đoàn Dự đã vô cùng cố gắng và tìm mọi cơ hội để mong chiếm được trái tim của Vương Ngữ Yên. Nhưng tiếc thay cô lại phải lòng, một cách mù quáng, với người anh em họ có tên là Mộ Dung Phục.


Tuy vậy, về cuối truyện, Vương Ngữ Yên cuối cùng cũng nhận ra rằng Đoàn Dự là người thực sự yêu cô và họ đã kết hôn và sống hạnh phúc mãi mãi về sau.

Kiều Phong

Cha và mẹ Tiêu Phong là người Khiết Đan. Cha tên Tiêu Viễn Sơn, khi xưa cùng vợ và con nhỏ vào Trung Nguyên để thăm mẹ vợ, nhưng lại bị các cao thủ đứng đầu Trung Nguyên vây đánh ở Nhạn Môn Quan. Sau mới biết do âm mưu khôi phục nước Yến của Mộ Dung Bác mà Tiêu Viễn Sơn đã bị vu oan là vào Trung Nguyên để ăn cắp bí kiếp võ công Thiếu Lâm Tự.

Võ công của Tiêu Viễn Sơn thuộc hàng thượng thừa, nhóm các cao thủ Trung Nguyên này bị đánh chết gần hết. Ngay cả đại ca lãnh đạo của nhóm cũng bị đánh trọng thương. Trong lúc giao chiến, người vợ không biết võ công đã bị đánh chết. Quá bi thương, Tiêu Viễn Sơn ôm vợ con nhảy xuống vực tại Nhạn Môn Quan tự vẫn.

Khi đang nhảy xuống, thấy đứa con thơ nay đã tròn một tuổi hóa ra vẫn sống, chưa bị các cao thủ giết hại, Tiêu Viễn Sơn đã quăng con lên trở lại khỏi vực. Đứa con này được trưởng bối đại ca lãnh đạo tha cho không giết chết, đem giao cho 1 cặp vợ chồng tiều phu họ Kiều nuôi nấng. Do đó nên Tiêu Phong còn có tên là Kiều Phong.


Sau này, khi lớn lên phát hiện ra cha ruột là Tiêu Viễn Sơn, Kiều Phong đã dùng lại tên Tiêu Phong.

Khi còn nhỏ, Kiều Phong đang chơi đùa trong núi, bị 1 con sói tấn công. Một sư phụ Thiếu Lâm đi ngang cứu giúp, nhận Kiều Phong làm đệ tử và truyền dạy võ công. Sau này do duyên số, Kiều Phong được vào Cái Bang. Nhờ võ công siêu việt và tính cách hiệp nghĩa, đồng thời hoàn thành xuất sắc nhiều trọng trách được giao, Kiều Phong được Uông Kiếm Thông bang chủ đương nhiệm của Cái Bang truyền lại chức Bang Chủ. Kiều Phong được cả giang hồ kính nể về tài nghệ lẫn nghĩa khí. Câu nói “Bắc Kiều Phong, Nam Mộ Dung” đã nổi tiếng không ai không biết trong chốn gian hồ.

Trong 1 lần tình cờ gặp Đoàn Dự tại quán rượu, do hữu duyên cả 2 kết thành anh em kết nghĩa. Lúc này Kiều Phong vẫn chưa biết nguồn gốc mình là người Khiết Đan.

Trong yến tiệc chiêu đãi nhậm chức Bang Chủ, Mã phu nhân (vợ của Mã phó bang chủ Cái Bang) là một người đàn bà dâm tà, phải lòng Kiều Phong. Nhưng Kiều Phong lại không ngó ngàng, làm Mã phu nhân sinh hận. Người đàn bà này dùng nhan sắc dụ dỗ một số người có chức trong bang và xúi chồng nói ra nguồn gốc Kiều Phong cho thiên hạ biết. Từ đây Kiều Phong mới biết tên của mình chính là Tiêu Phong. Sau đóbị phế ngôi vị bang chủ. Tuy nhiên lại không oán hận một lời.


Người Khiết Đan và người Trung Nguyên đã có thâm thù từ lâu vì Khiết Đan luôn rình rập đánh chiếm Tống Triều. Người Trung Nguyên thường gọi người Khiếtt Đan là cẩu Liêu. Nhưng do được nuôi nấng từ nhỏ ở Trung Nguyên, Kiều Phong một lòng bảo vệ Đại Tống.

Sau đó, 1 người giấu mặt, dịch dung thành Tiêu Phong rồi giết cha mẹ nuôi là tiều phu họ Kiều, vị sư phụ cùng những người năm xưa tham gia vào trận đánh ở Nhạn Môn Quan, sau đói đổ hết lên đầu Tiêu Phong. Tiêu Phong mang tội bất trung, bất hiếu, bất nhân, bất nghĩa. Tất cả anh hùng Trung Nguyên đều thù hận và muốn giết chết Tiêu Phong.


Tiêu Phong biết chuyện, đoán rằng đại ca lãnh đạo năm xưa ra tay bịt miệng, liền lên đường đi tìm đại ca lãnh đạo. Trên đường đi gặp khá nhiều cao thủ, nhưng không ai đánh lại và Tiêu Phong luôn tha mạng cho họ.

Trong khi điều tra, Tiêu Phong gặp A Châu trong Tàng Kinh Các của Thiếu Lâm Tự. A Châu bị phương trượng chùa Thiếu Lâm đánh bị thương. Vì lòng hiệp nghĩa, Tiêu Phong muốn cứu sống A Châu.

Đại hội anh hùng diễn ra ở Tụ Hiền Trang, tất cả các nhân sĩ võ lâm và các môn phái tập trung lại để bàn ra kế hoạch bắt Tiêu Phong. Biết rằng Tiết Thần Y – người duy nhất có khả năng cứu A Châu – cũng đang tại đại hội này, Tiêu Phong liều mình dẫn A Châu vào đại hội anh hùng để A Châu được cứu, dù biết rất nguy hiểm.


Tiết Thần Y nhận lời chữa trị cho A Châu, nhưng mối thù giữa quần hùng và Tiêu Phong thì không thể bỏ qua. Trận chiến không thể không xảy ra. Trước khi đánh, Tiêu Phong lấy rượu ra uống xem như tuyệt giao với các bằng hữu trước đây. Trận chiến diễn ra, một mình Tiêu Phong chống quần hùng, Hàng Long Thập Bát Chưởng uy trấn thiên hạ. Mới đầu Tiêu Phong còn giữ lòng nhân nghĩa, không ra tay tuyệt tình, nhưng về sau, dưới áp lực to lớn, Tiêu Phong mất tự chủ, giết hết phân nửa người tham gia đại hội. Tiêu Phong vì xót thương, hối hận, không muốn giết thêm người vô tội, lại kiệt lực thiếu sức, định tự vẫn để tạ tội. Trong lúc đó có một người mặc áo đen nhảy ra cứu.

Sau khi cứu, người áo đen kia bỏ đi, sau này mới biết đó là Tiêu Viễn Sơn – cha ruột của Tiêu Phong. Về phần A Châu sau khi được cứu, nàng trốn thoát ra ngoài, ngày đêm đứng đợi ròng rã ở Nhạn Môn Quan chờ Tiêu Phong đến vì nàng đoán Tiêu Phong sẽ đến để điều tra lại nguồn gốc và để xem năm xưa cha của Tiêu Phong viết gì trên vách đá trước khi tự vẫn. Tiêu Phong đến và gặp A Châu. A Châu cảm mến tính hiệp nghĩa khí phách của Tiêu Phong. Tiêu Phong mến nàng vì luôn có nàng bên cạnh an ủi và chia sẻ hoạn nạn. Chữ viết kia thì đã bị người khác xóa hết.


Sau này, do hiểu lầm nên Tiêu Phong nghi ngờ Đoàn Chính Thuần – cha của A Châu – là đại ca lãnh đạo. Tiêu Phong hẹn Đoàn Chính Thuần ra quyết đấu. A Châu vì thương cha nên cải trang thành Đoàn Chính Thuần, Tiêu Phong vô tình giết chết A Châu. Từ đó cảm thấy hối hận khi biết Đoàn Chính Thuần không phải là vị trưởng bối đại ca năm xưa và lại càng không phải là người đã giết chết cha mẹ nuôi và ân sư của mình, rồi mình đã giết oan A Châu. Tiêu Phong nguyện sau khi trả thù cha mẹ xong sẽ tự vẫn để tạ tội.

Sau này Tiêu Phong lưu lạc sang Khiết Đan, được vua Khiết Đan (Gia Luật Hồng Cơ) kết nghĩa anh em. Sau đó Tiêu Phong lại trở về Trung Nguyên, lên Thiếu Lâm Tự cùng kết nghĩa huynh đệ với Hư Trúc và Đoàn Dự, sau này mới biết cha là Tiêu Viễn Sơn vẫn chưa chết. Tiêu Phong cuối cùng cũng gặp được vị trưởng bối đại ca năm xưa, vốn là trụ trì của Thiếu Lâm Tự, và tìm ra Mộ Dung Bác tại Thiếu Lâm Tự. Ân oán được giải bởi một bị cao tăng đắc đạo ẩn dật thành một vị sư  quét lá đa trong Tàng Kinh Các. Tiêu Phong được rửa sạch hàm oan. Oán thù chấm dứt. Tiêu Viễn Sơn và Mộ Dung Bác thành hòa thượng. Vì nguyện một lòng hướng Phật, Tiêu Viễn Sơn từ  con. Cho dù Tiêu Phong quỳ trước cửa Thiếu Lâm Tự 7 ngày 7 đêm cũng không ra gặp.

Tiêu Phong trở lại Khiêtt Đan mới biết nhà vua định xâm lược Nam triều Đại Tống. Tiêu Phong được vua phong chức Nam Viện đại nguyên soái cầm đầu quân lính tấn công Nam triều. Tiêu Phong ra sức can ngăn vì không muốn thấy cảnh thường dân vô tội bị tàn sát, nên bị nhà vua bắt giam. Nghĩa đệ Hư Trúc Tử (mới đổi tên sau này, Hư Trúc là pháp danh của Phật gia, đổi thành Hư Trúc Tử – pháp danh của Đạo gia) và Đoàn Dự cùng nhân sĩ võ lâm đi giải cứu. Anh em Cái Bang muốn Tiêu Phong nhận lại ngôi vị bang chủ và lãnh đạo. Nhưng Tiêu Phong không chấp nhận.

Sau đó tất cả chạy đến Nhạn Môn Quan. Quân Khiết Đan do nhà vua lãnh đạo lúc này cũng đã tràn đến Nhạn Môn Quan chuẩn bị đánh vào Đại Tống. Do viên tướng canh cửa Nhạn Môn Quan của nhà Tống sợ hãi trách nhiệm, hèn nhát, nên không chịu mở cửa quan cho quần hùng Trung Nguyên rút chạy. Quân của Đoàn Dự (giờ đã là vua nước Đại Lý), phối hợp cùng quân của Hư Trúc (chủ nhân Linh Thứu Cung, cũng là chủ nhân 72 động 36 đảo, và cũng là phò mã của Tây Hạ), cùng tất cả các anh hùng Trung Nguyên như Cái Bang, Thiếu Lâm… một lòng chống quân xâm lược đứng chờ sẵn tại Nhạn Môn Quan.

Hư Trúc và Đoàn Dự xông vào trận bắt được vua Khiết Đan. Vì tránh để sinh linh đồ thán, thường dân vô tội bị chết oan, Tiêu Phong yêu cầu sẽ thả Gia Luật Hồng Cơ, nếu ông hứa không được đánh Tống nữa. Sau đó vua Khiết Đan rút quân và hứa nếu ông còn sống thì quân Khiết Đan sẽ không bao giờ đánh Tống.


Lúc này, Tiêu Phong là một người Khiết Đan lại đi phản lại vua Khiết Đan, với phía Tống triều thìg lại là một Liêu cẩu, ngay cả chỗ dựa cuối cùng là A Châu cũng đã chết từ lâu. Trời đất bao la nhưng không có chỗ nương thân, không còn cách nào khác, đành phải lấy cái chết để tạ tội với tổ tông và để chứng minh rằng mình hoàn toàn trong sạch. A Tử – em của A Châu – móc cặp mắt trả lại cho Du Thản Chi – kẻ si tình bậc nhất trong Thiên Long Bát Bộ, rồi ôm Tiêu Phong nhảy xuống bờ vực Nhạn Môn Quan, bi kịch ba mươi năm trước lặp lại.

Hư Trúc

Hư Trúc là một nhà sư của phái Thiếu Lâm, được mô tả có một bản chất tốt bụng và ngoan ngoãn. Anh tin tưởng mạnh mẽ vào luật ứng xử của Phật giáo và từ chối phá vỡ nó ngay cả khi phải đối mặt với các tình huống đe dọa tính mạng. Anh đi du hành theo sư thúc của mình bắt đầu của cuộc phiêu lưu. Do trùng hợp và may mắn, Hư Trúc vô tình hóa giải một thế cờ vây và trở thành người kế thừa của phái Tiêu Dao và được truyền lại võ công của Vô Nhai Tử. Sau đó, anh gặp được Thiên Sơn Đồng Lão, một người quen khác của Vô Nhai Tử và học được võ thuật của bà. Anh do đó vô tình trở thành người đứng đầu của một giáo phái không chính thống trong giang hồ.


Bị choáng ngợp bởi trách nhiệm nặng nề và việc đạt được bước nhảy vọt lớn trong sức mạnh võ thuật, Hư Trúc muốn tách mình khỏi công việc này và quay trở lại cuộc sống của tu viện cũ. Tuy nhiên, cuối cùng anh đã không thể tách rời khỏi những khổ nạn và nguy hiểm khác nhau ở phía trước; anh không còn được coi là đệ tử của Thiếu Lâm và buộc phải chấp nhận số phận của mình. Hư Trúc cuối cùng được tiết lộ là con trai ngoài giá thú của sư trụ trì Thiếu Lâm và Diệp Nhị Nương của "Tứ đại ác nhân". Cuộc hội ngộ của anh với cha mẹ được định mệnh là cuộc gặp gỡ đầu tiên và cũng là cuối cùng. Một lần nữa bởi sự trùng hợp ngẫu nhiên, Hư Trúc trở thành phò mã Tây Hạ do mối quan hệ của anh với công chúa Ngân Xuyên, người mà anh kết hôn và sống hạnh phúc đến trọn đời...

Tải truyện về đọc tiếp nha các bạn! Link bên dưới 👇

DOWNLOAD: PRCPDFEPUBAZW3

Nhận xét