Chuyên Gia Giải Mã Giấc Mơ Ở Giới Giải Trí (Full)

Hiệp Khách Hành (Full)

Hiep Khach Hanh (Full)




  1. Tác giả: Kim Dung
  2. Thể loại: Kiếm Hiệp
  3. Định dạng: EPUB, PRC PDF, AZW3
  4. Tình trạng: Đã hoàn thành
  5. Ebook reader: Click

Giới thiệu truyện:

Mười tám năm một lần, Thưởng Thiện Phạt Ác Lệnh cùng thiệp mời của đảo Hiệp khách lại xuất hiện. Không ai biết đảo Hiệp khách ở đâu. Cũng không biết đảo chủ là ai. Chỉ biết người của đảo Hiệp khách võ công rất cao cường. Những kẻ kháng lại thiệp mời đều bị trừng phạt một cách thảm khốc. Những người phó hội thì biệt vô âm tín. Tính từ lần đầu tiên kể đã 36 năm trôi qua, tất cả tiền bối võ lâm nhận lời đến đảo Hiệp khách đều chưa thấy trở về, không biết sống chết ra sao. 

Thiệp mời lần thứ 3 kể cũng đã sắp đến ngày hội ngộ võ lâm Trung nguyên. Trong khi đó, bí mật về đảo Hiệp khách cùng số phận các võ lâm cao thủ vẫn còn nằm trong bóng tối. Phải chăng võ lâm Trung nguyên đến hồi mạt vận?

..........

Cách cửa đông thành Khai Phong chừng hai mươi dặm có một thị trấn nhỏ gọi là Hầu Giám Tập

Hôm ấy trời đã xế chiều. Những lương dân tứ phía trở về thị trấn kẻ gánh người đội thật là tấp nập.

Ðột nhiên, ở gốc Tây Bắc văng vẳng có tiếng vó ngựa dồn dập. Hầu Giám Tập nằm ngay bên đường quan đạo, khách thương đi lại như mắc cửi, cả những khách kỵ mã tới đây cũng là chuyện thường nên chẳng ai buồn để ý.

Tiếng vó ngựa mỗi lúc một gần, mà là cả một đại đội, ít ra phải có đến hai trăm nhân mã.

Bấy giờ đám lương dân trong thị trấn mới bắt đầu cảm thấy có điều khác lạ: Họ lại nghe rõ ràng tiếng vó ngựa chạy rất cấp bách thì ngơ ngác nhìn nhau tự hỏi:

-Phải chăng đây là quan quân?

Có người nói:

-Chúng mình mau tránh ra kẻo binh mã quan quân lướt qua sẽ bị xô ngã, dù có mất mạng cũng chẳng biết hỏi vào đâu.

Ðột nhiên lại nghe những hồi còi xen lẫn vào tiếng vó ngựa. Những hồi còi này tựa hồ Ðông gọi Tây thưa, Nam xướng Bắc họa. Hiển nhiên bốn mặt tám phương đều có tiếng còi. Hầu Giám Tập dường như đã bị bao vây .

Mọi người cả kinh thất sắc. Bọn người có kiến thức hơn lại phỏng đoán: 

-Phải chăng đây là cường đạo?

Trong tiệm tạp hoá Hà An, một người tài công lè lưỡi nói:

-Úi chà ! Mình chỉ sợ mấy Ðại ca đó thôi!

Chủ quán họ Vương sắc mặt tái mét dơ cánh tay run run lên tưởng chừng như muốn đập xuống đầu anh tài công vừa rồi. Hắn quát lên:

-Mẹ kiếp! Ngươi nói cái gì mà đại ca với tiểu ca? Ngươi liệu mà từ từ cái miệng thì các vị đại gia tới đây may ra cái mạng chó chết của ngươi mới không đến nổi bị uổng tử. Hơn nữa, ban ngày ban mặt thế này làm gì có chuyện đó?

Trời ơi! Chắc là có chuyện gì rồi.

Nửa câu sau hắn lạc hẳn giọng đi rồi há hốc ra nhưng không nói thêm được nữa.

Bỗng thấy mé Ðông đầu thị trấn có bốn năm con ngựa chạy tới. Nhưng người cưỡi ngựa toàn mặc áo đen, đầu đội nón lá, tay cầm cương đao sáng loáng. Chúng lớn tiếng hô:

-Này các anh em! Ai ở đâu phải đứng yên đó không được nhúc nhích. Hễ ai cục cựa thì đừng trách những lưỡi đao không có mắt.

Chúng vừa quát tháo vừa đi ra hướng Tây. Móng ngựa bịt sắt nện xuống đường lát đá xanh bật lên những tiếng côm cốp nghe mà bở vía.

Toán này chưa dứùt tiếng hô thì từ mé Tây lại có bảy tám người ngựa xông vào.

Bọn này cũng mặc toàn là áo đen, đầu đội nón lá kéo sụp xuống thấp nên nhìn không rõ mặt mũi chúng. Mấy người này cũng hò hét om sòm:

-Biết điều thì đứng yên, sẽ không sao hết! Còn muốn nếm mùi đao thương thì hãy chạy ra.

Anh chàng tài công trong tiệm tạp hóa Hà An quả nhiên lớn mật. Gã cười khẩy một tiếng rồi nói bâng quơ:

-Gươm đao thì có mùi vị gì mà nếm .

Gã này môi thấp miệng bé tưởng nói đùa một câu chơi cũng chẳng sao. Ngờ đâu gã chưa dứt lời thì một người cưỡi ngựa vàng ở mé tả đã vung roi tung vào trong quán móc trúng cổ gã tài công rồi giật đánh binh một cái khiến gã ngã lăn ra mặt đường.

Người cưỡi ngựa vàng phóng ngựa chạy về phía trước lôi cả gã tài công đi xềnh xệch. Người cưỡi ngựa đi sau đuổi theo xéo lên. Gã tài công chỉ kịp rú lên được một tiếng đã chết liền.

Những người đứng đó thấy bọn này hung ác như vậy thì chẳng ai giám nhúc nhích.

Có người muốn đóng cửa lại, nhưng hai chân tựa như dính chặc xuống đất, toàn thân run bần bật, muốn bước đi cũng không nỗi nữa.

Cách tiệm Hoà An sáu căn về phía đối diện có một nhà làm bánh nướng. Chảo dầu đang sôi sùng sục, trên phên sắt có đặt bảy tám cái bánh. Một mụ già lưng còng đang ngồi nặn bánh vo tròn thành những cái cầu nhỏ rồi lại đè xuống cho dẹp ra. Mụ lúi húi mải làm, nên những chuyện kinh tâm động phách xảy ra trước mắt mụ cũng lờ đi như không nhìn thấy. Mụ đang rưới lên trên mặt bánh một ít nước hành mở rồi dùng cặp sắt bỏ bánh vào lò than đỏ.

Lúc này tiếng còi bốn mặt đã ngừng thổi, ngựa cũng dưng vó. Bảy tám trăm con người trong thị trấn đều im hơi lặng tiếng. Cả những đứa nhỏ đang khóc cũng bị bố mẹ chúng bịt miệng lại không cho phát ra thanh âm.

Mọi người đang ngừng hơi nín thở bỗng nghe những tiếng lách tách phát ra từ một ngọ roi da theo dường phố lớn ở mé Tây vang lên rồi rớt xuống đá xanh đánh bét một cái ở ngay bên rãnh nước bẩn.


Người này đi rất thong thả, chân bước trầm trọng. Mỗi bước chân của y khiến cho mọi người lo lắng tưởng chừng như chân y xéo lên trái tim mình. Tiếng bước chân nặng nề chậm chạp mỗi lúc một gần...

Tải truyện về đọc tiếp nha các bạn! Link bên dưới 👇

DOWNLOAD: PRCPDFEPUBAZW3

Nhận xét