Chuyên Gia Giải Mã Giấc Mơ Ở Giới Giải Trí (Full)

Hậu Tiểu Lý Phi Đao: Huyết Tâm Lệnh (Full)

Hau Tieu Ly Phi Dao: Huyet Tam Lenh (Full)




  1. Tác giả: Cổ Long
  2. Thể loại: Kiếm Hiệp
  3. Định dạng: EPUB, PRC, PDF
  4. Tình trạng: Đã hoàn thành
  5. Ebook reader: Click

Giới thiệu truyện:

Hai năm sau khi dẹp được nạn Mai Hoa Đạo, giang hồ tưởng chừng như thôi không còn sóng gió nữa, nhưng lại xuất hiện Kim Tiền Bang. Kim Tiền Bang một bang phái mới khởi xuất nhưng đã thao túng toàn võ lâm. Như chính tên của nó, "Kim tiền" là đại diện cho toàn bộ sức mạnh và thế lực trong cuộc sống. Các cao thủ trong "Thập Đại cao thủ" đã từng được bình bầu trong "Binh khí phổ" của Bách Hiểu Sinh cũng lần lượt xuất hiện, "Chánh tà khó phân".Tiểu Lý Phi Đao Lý Tầm Quan và vị kiếm khách trẻ tuổi Tiểu Phi cũng lần lượt xuất hiện. Nhưng họ có còn phong độ như xưa? Một đao một kiếm dọc giang hồ, nhưng liệu rằng họ có còn đủ vững chắc để đương đầu trước các thế lực hùng mạnh của Kim Tiền Bang và những mưu ma quỷ quyệt?Hậu tiểu Lý Phi Đao là bộ sách nói về 2 năm sau của Tiểu Lý Phi Đao...

..........

Trời vào thu lâu rồi, lá vàng nhuộm ửng đầu cây và trải dần trên mặt đất.

Ngay ở đầu đường có một tòa trang viện khá lớn, nhưng vẻ đồ sộ của nó lại giống như cây cỏ mùa thu, nghĩa là trông vào dáng sắc thì tòa trang viện này cũng đến thời kỳ tàn tạ.

Hai cánh cửa lớn màu đỏ đã xậm màu, y như đã trải qua một quãng thời gian không người mó tới, hai vòng khoen cũng bắt đầu rỉ sét.

Bên trong vòng tường cao mút dấu vôi lỗ chỗ nhiều nơi, không nghe một tiếng động nào để chứng tỏ rằng đang có người trong đó, thỉnh thoảng tiếng chim rời rạc chiều thu càng làm cho không khí thêm phần xác xơ hoang vắng.

Nhưng, nghe đâu tòa trang viện này cũng đã có một thời huy hoàng, nơi đã sinh ra bảy vị thám hoa, ba vị tiến sĩ, một trong bảy vị Thám hoa đó lại là một con người hào phóng vang danh hiệp sĩ.

Mười năm trước dây, tòa trang viện đã có một lần thay đổi chủ nhân và hai năm trước đây, nơi trang viện này đã xảy ra nhiều chuyện kinh động võ lâm, đã có rất nhiều cao thủ thành danh tánh thân trong tòa trang viện ấy, khi người chủ cũ sau bao nhiêu năm bỏ ra vùng quan ngoại trở về.

Cũng tròn hai năm trước đây, sau giai đoạn huy hoàng và kinh động ấy, tòa trang viện bỗng như trầm lặng, người chủ nhân mới sau này luôn cả người chủ cũ trước kia, không biết tuyệt tích về đâu.

Từ đó, thiên hạ vụt lên truyền thuyết, một truyền thuyết đáng sợ, người ta xì xầm to nhỏ, bảo đó là tòa nhà hung hiểm mang đầy chết chóc.

Bất cứ một người nào, hoặc cao tăng, hoặc kỳ sĩ hay mỹ nhân nghiêng nước nghiêng thành, cứ đã đặt chân vào tòa trang viện ấy thì kể như chung cuộc của kiếp người, nếu không mang thảm họa thì cũng sẽ mãi mãi gian truân.

Bây giờ, nơi tòa trang viện đó, ngày cũng như đêm không còn tiếng huyên náo ồn ào, ánh sáng cũng theo đó mà tắt ngấm, chỉ có phía lầu nhỏ ở phía sau đâm về còn le lói một ngọn đèn.

Nhìn vào ngọn đèn le lói suốt đêm ấy, người ta bảo đó là ngọn đèn chờ đợi, nhưng không biết người trên lầu nhỏ ấy là ai và chờ đợi người nào?

Sau tòa trang viện đồ sộ mà vắng tênh ấy có một con đường dài đất hẹp, mùa nắng thì bụi bốc mù mịt theo gió, mùa mưa thì lầy lội miên man, vòng tường của tòa trang viện quá cao làm cho con đường dài đất hẹp ấy như không giờ thấy được ánh mặt trời.

Nhưng, bất cứ một nơi ti tiện nào, một nơi ẩm thấp đến mức nào cũng vẫn có người chui rúc.

Cũng có thể họ không còn nơi nào khác, mà cũng có thể họ đã chán ngấy cảnh phồn hoa, nên tìm cách để sống một cách âm thầm lặng lẽ.

Ngay trong con đường hẹp ấy có một gian tửu điếm, đáng lý phải gọi là “quán ốc” thì đúng hơn, nhưng vì ngoài những thức ăn đạm bạc rẻ tiền còn có mấy gian phòng tồi tàn ở phía sau dành cho khách lỡ đường tạm nghỉ, nên buộc lòng phải gọi nó là Tửu Điếm.

Chủ nhân của gian “Tửu điếm” này là một lão già lưng gù xơ xác như chiếc quán, không biết ông ta tên gì, chỉ nghe người ta lấy họ lão riết thành tên và luôn luôn khi gọi, người ta lấy cái lưng gù của lão kèm theo, người ta gọi lão là “Lão Tôn Gù”.

Cũng có người “văn hoa” hơn, những người ấy thì gọi lão là “Tôn Đà Tử”.

Nhưng cái tên “Lão Tôn Gù” thì lại có vẻ quen thuộc hơn cả.

Lão có vẻ bằng lòng với cuộc sống tồi tàn theo “Tửu điếm” của lão. Lão không màng đến cái lối gọi “ông chủ”, lão xem cái tiếng gọi có tính cách “chửi cha” ấy như lối xưng hô thân mật.

Tự nhiên là cuộc sống của lão Tôn Gù rất lặng lẽ cô đơn.

Có lúc lão đứng tựa cửa nhìn ngọn đèn leo lét trên ngôi lầu nhỏ mà thì thào trong miệng :

- Con người trên tửu lầu ấy cho dầu có gấm vóc lụa là, hải vị sơn trân, nhưng so với mình gấp bội phần cô liêu tịch mịch.

Hơn một năm về trước, có một người khách lạ đến viếng ngôi “Tửu điếm” của lão Tôn Gù.

Người khách ấy ăn mặc không có gì quan trọng, tướng mạo tuy xem cũng khá khôi ngô nhưng lại rất tiều tụy và thường hay ôm bụng ho từng cơn sặc sụa, nói chung, hắn cũng như những người khách tầm thường khác đến tại cái quán này.

Song, với con mắt của lão Tôn Gù, con người đó có nhiều điểm bất bình thường.

Đối với cái lưng gù, đối với chiếc thân gầy như tàn phế của lão gìa họ Tôn, hắn không có cái nhìn, cái cười chế nhạo như những người khách khác, hắn không tỏ vẻ gì chú ý, mà cũng không làm ra vẻ đặc biệt thương hại như những kẻ “nhân nghĩa ngoài da”.

Bởi vì cái “tỏ vẻ thương hại” ấy, có lúc làm cho người ta cảm thấy còn ô nhục hơn là châm biếm.

Đối với thức ăn và rượu trong quán lão Tôn Gù, người khách lạ ấy không chê mà cũng không khen.

Hắn là một con người ít nói.

Cái điều lạ lùng hơn hết là từ lúc hắn đặt chân tới tửu điếm này, thì hắn chưa bao giờ bước ra nửa bước.

Vừa đặt chân vào quán này, hắn chọn một cái bàn sâu trong góc, gọi một đĩa đậu rang và một đĩa thịt bò.

Nhìn đĩa đậu rang và đĩa thịt bò rồi, hắn gọi thêm hai cái bánh bao lớn và bảy bầu rượu.

Bảy bầu rượu đó cạn xong, hắn gọi lão Tôn Gù hâm thêm cũng bảy bầu đầy, rồi hắn mang vào cái phòng tuốt đằng sau ngồi nhấp nháp.


Và cho đến khi hắn ra, bước ra ngoài một lần nữa, nghĩa là chiều kế đó, thì bảy bầu rượu kế tiếp cũng cạn khô...

Tải truyện về đọc tiếp nha các bạn! Link bên dưới 👇

DOWNLOAD: PRCEPUBPDF

Nhận xét